Diego Pablo Simeone – Vị HLV không bao giờ áp đặt uy quyền để huấn luyện

Với Diego Pablo Simeone – áp đặt uy quyền lên cầu thủ của đội bóng không bao giờ là tiêu chí để ông huấn luyện.
Ông đã bộc lộ tố chất của HLV từ khi còn là cầu thủ. Rất nhiều đồng đội cũ của anh thừa nhận điều này. Năm 10 tuổi, 1 giáo viên từng đưa ông làm nhạc trưởng dàn nhạc giao hưởng của trường đúng không?
 
Đó là chuyện khá điên rồ, nhưng vị giáo viên đưa tôi làm nhạc trưởng quả là thiên tài. Tên ông ấy là Bruno, Bruno Amasino. Ông ấy là thầy giáo dạy nhạc đầy cá tính, một thiên tài piano. Tôi có khá nhiều kỷ niệm đẹp với Bruno nhưng quả thật, tôi không biết tại sao ông ấy lại chọn tôi làm nhạc trưởng.
 
Phải chăng vì cá tính của ông?
 
Có lẽ vậy, bởi vì ông ấy cũng mê bóng đá như tôi vậy. Ông ấy là fan của Ferro Carril Oeste. Ông ấy chọn tôi có thể vì tôi là đội trưởng của đội trẻ. Tôi luôn là đội trưởng ở các đội trẻ, trong rất rất nhiều năm. Tôi không bao giờ thích sự áp đặt uy quyền, nó là cái gì đó mà bạn không thể áp đặt. Nhưng phẩm chất lãnh đạo là điều tôi cũng không thể giải thích. Mọi người đều có quyền lựa chọn, hoặc theo tôi hoặc không. Có lẽ tôi thu hút vì luôn luôn muốn thúc đẩy toàn đội, tôi không bao giờ giữ im lặng. Tôi luôn chiến đấu hết mình cho dù đối thủ là ai, là kẻ mạnh hay người yếu hơn.
 
 
Khi đến Atletico nhận chức HLV trưởng, ông đã tiếp quản một đội bóng bệ rạc nhưng chỉ sau 5 tháng, họ giành được 1 danh hiệu lớn. Ông đã nói gì với các cầu thủ? Ông còn nhớ cuộc nói chuyện đầu tiên với bọn họ không?
 
Có chứ. Tôi bước vào phòng thay đồ và nói rõ cho họ biết tình hình của chúng tôi. Tôi nhấn mạnh rằng tất cả phải nỗ lực và không có lựa chọn nào khác. Và sau những nỗ lực đầu tiên, chất lượng đội bóng thuyết phục mọi người tin rằng chúng tôi có thể cùng nhau tiến xa. Cùng nhau nỗ lực, chúng tôi giành chức vô địch và giành cả cú đúp quốc nội ở mùa giải sau đó.
 
Vậy làm cách nào ông thuyết phục họ tin tưởng mình?
 
Đó là điều bạn không thể giải thích được. Tôi là người giàu năng lượng và tôi tìm cách truyền nó cho mọi người. Tôi cũng không thể định nghĩa thế nào là lãnh đạo, là quyền uy. Hoặc là bạn đi theo tôi, hoặc là bạn không. Chỉ vậy thôi. Tôi cũng không cố gắng đánh giá vị thế của người khác. Với tôi, mọi người đều bình đẳng. Tôi không tạo ra áp lực mà ngược lại, luôn tìm cách để các cầu thủ chơi bóng và cân bằng cuộc sống thật tự nhiên, thoải mái. Bởi lẽ tôi nghĩ điều khó khăn nhất với mỗi người chính là cuộc sống hàng ngày. 
 
Điều quan trọng khác là phải giữ được sự giao tiếp. Cũng giống như với con cái, không phải lúc nào bạn cũng có thể nói chuyện với chúng. Nhưng khi cần, bạn phải xuất hiện, phải nói những gì bạn nghĩ nếu không bạn có thể mất chúng. Với bóng đá cũng vậy. Nếu một cầu thủ không nói với bạn điều gì đó, nó sẽ trôi qua và bạn mất nó”.
 
Arda Turan từng nói anh ta sẽ cho ông cả trái tim. Nghe có vẻ lạ lẫm đúng không, ông hiểu nó như thế nào?
 
Arda là một chàng trai đặc biệt, cậu ấy có một trái tim nhân hậu. Tuy nhiên, cậu ấy không biết nói tiếng Tây Ban Nha và chúng tôi thường giao tiếp bằng cử chỉ hoặc ánh mắt. Có những người mà đôi khi bàn không nhất thiết phải nói chuyện, bạn nhìn vào họ và cảm thấy sự kết nối. Đấy là lý do có tình yêu sét đánh.
 
Mối quan hệ giữa ông và cầu thủ là sự pha trộn giữa uy quyền và tình cảm?
 
Bỏ uy quyền đi. Tôi không bao giờ áp đặt các cầu thủ của mình.
 
Vậy ông có nghĩ có cầu thủ nào căm ghét ông không?
 
Có thể có chứ. Nhưng tôi nghĩ họ sẽ không nói với tôi đâu. Cuộc sống là vậy, bạn không thể nào làm vừa lòng tất cả. Có một câu nói rằng nếu có 49% người theo bạn, ủng hộ bạn thì bạn hãy cảm thấy vui mừng. Hmm, thậm chí còn chưa được 50%. Vấn đề dễ nảy sinh với cầu thủ khi bạn không còn nói chuyện với anh ta, không cho thấy rằng bạn cần anh ta nữa. Sau đó, anh ta sẽ tìm cách rời khỏi CLB.